Share:
Sự im lặng của Washington ở châu Á là một món quà cho Bắc Kinh.
Chính quyền Trump đã làm rất ít khi Trung Quốc đe dọa các đồng minh của Mỹ.
Một hình minh họa cho thấy Donald Trump quay lưng về phía bản đồ các vùng đất của Đài Loan và Nhật Bản với hình dạng của Trung Quốc ở bên trái.....Hình minh họa Aïda Amer cho Foreign Policy.
Tác giả Mira Rapp-Hooper, và Ely Ratner ...28 Tháng Giêng, 2026. .... Foreign Policy.
Khi thế giới chuẩn bị cho cú sốc trong chính sách đối ngoại tiếp theo của Tổng thống Mỹ Donald Trump, một thất bại của Mỹ thầm lặng hơn nhiều đã diễn ra ở châu Á. Kể từ mùa thu năm ngoái, chính quyền Trump đã im lặng khi Trung Quốc trút cơn thịnh nộ lên cả Nhật Bản và Đài Loan, bỏ mặc hai đồng minh thân cận của Mỹ tự xoay xở.
Sự dè dặt của Trump không phải là bất ngờ. Ngoài một loạt các vấn đề kinh tế hẹp, tổng thống Mỹ tỏ ra ít quan tâm đến thách thức sâu sắc mà Trung Quốc đặt ra cho Hoa Kỳ, chứ chưa nói đến việc thách thức đó đang diễn ra như thế nào ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Trái ngược hoàn toàn với chính sách lưỡng đảng trong thập kỷ qua, bao gồm cả nhiệm kỳ đầu tiên của Trump, chính quyền mới đã dành vài tháng qua để phối hợp nỗ lực lấy lòng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trước chuyến thăm Bắc Kinh dự kiến của Trump vào tháng Tư.
Vì lợi ích của những gì tốt nhất mà, nếu có thể, sẽ là một sự đón tiếp xa hoa và một thỏa thuận thương mại khiêm tốn, Trump đã nới lỏng chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc trên mọi phương diện, bao gồm cả việc bãi bỏ các biện pháp kiểm soát xuất khẩu thiết yếu đối với chất bán dẫn nhạy cảm và hủy bỏ kế hoạch áp đặt trừng phạt đối với Trung Quốc vì các vụ xâm nhập mạng quy mô lớn nhắm vào Hoa Kỳ. Và tất cả những điều đó diễn ra cùng lúc với việc bỏ rơi các đồng minh của Hoa Kỳ.Và tất cả những điều đó diễn ra cùng lúc với việc bỏ rơi các đồng minh của Hoa Kỳ.
Ông Trump có thể thấy việc bỏ rơi các đồng minh không gây ra nhiều thiệt hại, nhưng các quan chức cấp cao trong chính quyền của ông và các chuyên gia theo dõi Trung Quốc ở cả hai phe tại Quốc hội chắc chắn hiểu rõ hơn. Thật không may, thời gian của họ đang cạn dần. Để tránh gây tổn hại lâu dài đến vị thế của Hoa Kỳ ở châu Á, các nhà lãnh đạo trong chính quyền (dù điều này khó xảy ra) và Quốc hội phải hành động để ngăn chặn một sự đầu hàng âm thầm trước ông Tập Cận Bình.
Không chỉ các đối tác châu Âu đang gặp khó khăn. Các đồng minh của Washington ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương cũng có lý do chính đáng để lo lắng. Ông Tập Cận Bình đã thao túng ông Trump để cho khu vực thấy rằng Hoa Kỳ sẽ thoái thác các lợi ích lâu dài theo yêu cầu của Bắc Kinh. Trung Quốc không chỉ cô lập và đe dọa các đối tác thân cận của Mỹ mà còn chứng minh cho phần còn lại của châu Á thấy rằng các cam kết của Mỹ có thể được mang ra thương lượng nếu cái giá phải trả là thích đáng.
Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi giơ nắm đấm khi Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu trên tàu USS George Washington ở Yokosuka, Nhật Bản, ngày 28/10/2025. Hình ảnh Tomohiro Ohsumi / Getty.
Điều đó thậm chí đúng với cả những quốc gia đã tìm cách lấy lòng Trump. Xét trên mọi phương diện, cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi và Tổng thống Mỹ là một thành công vang dội. Bà Takaichi, thuộc cánh bảo thủ của đảng Dân chủ Tự do cầm quyền lâu năm, thường được báo chí Nhật Bản so sánh với Trump, và hai nhà lãnh đạo đã thể hiện sự ăn ý ngay lập tức tại hội nghị thượng đỉnh cuối tháng 10 ở Tokyo, công bố các sáng kiến lớn về đóng tàu và khoáng sản quan trọng. Thủ tướng đã ca ngợi “một kỷ nguyên vàng mới” trong quan hệ song phương và trước khi rời Tokyo, Trump cam kết, “Bất cứ điều gì tôi có thể làm để giúp Nhật Bản, chúng tôi sẽ có mặt.”.
Tuy nhiên, chỉ trong vòng một tuần, tổng thống đã từ bỏ đồng minh mới của mình. Xuất hiện trước quốc hội Nhật Bản vào đầu tháng 11, bà Takaichi được hỏi về những hệ lụy của một cuộc xung đột liên quan đến Đài Loan. Bà đưa ra một đánh giá tỉnh táo: một cuộc tấn công của Trung Quốc vào Đài Loan có thể cấu thành một “tình huống đe dọa đến sự sống còn” theo luật pháp Nhật Bản, từ đó cho phép Nhật Bản can thiệp quân sự.
Mặc dù tuyên bố của bà Takaichi thẳng thắn hơn bất kỳ thủ tướng Nhật Bản nào trước đây, nhưng đó là một mô tả chính xác về tình thế khó xử của Nhật Bản liên quan đến Đài Loan. Gần như tất cả các tuyến đường biển, nguồn cung cấp năng lượng quan trọng và giao thông thương mại của Nhật Bản đều đi qua gần Đài Loan. Một cuộc xâm lược của Trung Quốc vào đó gần như chắc chắn sẽ lan sang vùng biển và không phận chung quanh quần đảo phía nam của Nhật Bản. Thừa nhận những thực tế này không phải là hành động hăm dọa; mà về căn bản đó là sự thẳng thắn trong chiến lược. Hơn nữa, trong nhiều tháng, các quan chức chính quyền Trump đã thúc ép các đồng minh của Mỹ, bao gồm cả Nhật Bản, phải tham gia nhiều hơn vào một cuộc khủng hoảng Đài Loan tiềm tàng, như một phần trong nỗ lực chia xẻ gánh nặng quốc phòng.
Bắc Kinh đáp trả nhanh chóng bằng một cơn thịnh nộ, dù mang đậm tính cách đặc trưng của họ. Một nhà ngoại giao cấp cao của Trung Quốc tại Osaka đã đăng tải trên mạng xã hội rằng "cái cổ bẩn thỉu" của Takaichi nên bị "cắt đứt". (Bài đăng sau đó đã bị xóa.) Truyền thông nhà nước Trung Quốc phát động một chiến dịch tuyên truyền mạnh mẽ, đặt câu hỏi về chủ quyền của Nhật Bản đối với các đảo xa bờ. Bắc Kinh đưa ra cảnh báo cho ngành du lịch, khuyên công dân họ không nên đến Nhật Bản, cấm nhập khẩu hải sản Nhật Bản và ngăn chặn các nghệ sĩ Nhật Bản biểu diễn tại Trung Quốc. Phản ứng của Washington? Sự im lặng đến đáng sợ.
Hơn một tuần trôi qua trước khi chính quyền Trump thừa nhận bất cứ điều gì đang xảy ra. Khi họ làm vậy, thông điệp không đến từ Bộ trưởng Quốc phòng hay Cố vấn An ninh Quốc gia, mà dưới dạng một dòng tweet mơ hồ của một phó phát ngôn viên tại Bộ Ngoại giao.
Vài ngày sau, Trump có cuộc điện đàm với Tập Cận Bình, Tập đã nhân cơ hội này nhấn mạnh tầm quan trọng của Đài Loan đối với Trung Quốc. Ngược lại, lời tường thuật của chính Trump về cuộc điện đàm lại hoàn toàn bỏ qua vấn đề này, thay vào đó ca ngợi mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc là "vô cùng mạnh mẽ!"
Theo các báo cáo, sau đó ông Trump đã liên lạc với bà Takaichi và yêu cầu bà giảm bớt những lời lẽ gay gắt về Đài Loan, một trường hợp hiếm hoi khi Hoa Kỳ đại diện cho lập trường của Trung Quốc trước một đồng minh của mình. Không một quan chức cấp cao nào của Hoa Kỳ đề cập đến các cam kết của Washington với liên minh hay cảnh báo Trung Quốc về việc gây sức ép kinh tế. Hoa Kỳ cũng không kêu gọi các đối tác khác, chẳng hạn như Nhóm G7, đứng về phía Nhật Bản và chống lại Bắc Kinh.
Một máy bay tuần tra của Lực lượng Phòng vệ Hàng hải Nhật Bản bay qua các đảo nhỏ đang tranh chấp được gọi là quần đảo Senkaku ở Nhật Bản và quần đảo Điếu Ngư ở Trung Quốc tại Biển Hoa Đông vào ngày 13 thág 10 năm 2011. AFP qua Getty Images.
Hãy so sánh sự im lặng của Trump với một trong những động thái táo bạo nhất của Tập Cận Bình vào đầu nhiệm kỳ của Tập, khi đó Bắc Kinh đơn phương tuyên bố thiết lập Vùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ) vào tháng 11 năm 2013 trên một phần Biển Hoa Đông đang tranh chấp với Nhật Bản - một động thái được nhiều người coi là nỗ lực khẳng định chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc. Trong tình huống đó, cả Bộ trưởng Quốc phòng và Ngoại trưởng Hoa Kỳ đều đưa ra tuyên bố lên án hành động này, cùng ngày với thông báo của Trung Quốc. Hai ngày sau, hai máy bay ném bom B-52 của Mỹ đã bay qua khu vực này mà không thông báo cho chính quyền Trung Quốc, qua đó thách thức Bắc Kinh và đưa ra một tín hiệu mạnh mẽ và rõ ràng về sự ủng hộ dành cho Tokyo. Trung Quốc vẫn chưa bao giờ thực thi đầy đủ vùng Nhận dạng Phòng không này.
Đến năm 2025, chúng ta không hề thấy bất cứ động thái nào tương tự từ chính quyền Trump. Thay vào đó, trước sự im lặng của Washington, Trung Quốc đã thực hiện một hành động khiêu khích nguy hiểm: máy bay chiến đấu của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đã nhắm radar điều khiển hỏa lực – tín hiệu được xử dụng để chuẩn bị phóng tên lửa – vào máy bay Nhật Bản đang hoạt động trong không phận quốc tế. Khi các báo cáo về hành vi này xuất hiện – một hành vi mà bất kỳ chính quyền Mỹ nào trước đây cũng sẽ lên án ngay lập tức – nhóm của Trump lại trì hoãn và đẩy trách nhiệm phản hồi cho một người phát ngôn cấp trung.
Ngay cả phản ứng quân sự cần thiết và rõ ràng, dưới hình thức một cuộc tấn công bằng máy bay ném bom của Mỹ phối hợp với không quân Nhật Bản, cũng chỉ diễn ra sau hơn một tháng kể từ khi tranh chấp bắt đầu, đúng theo mô hình "quá ít, quá muộn". Với rất ít dấu hiệu lo ngại từ Washington, Bắc Kinh tiếp tục gia tăng sức ép kinh tế đối với Tokyo, thực hiện các bước cấm xuất khẩu một số mặt hàng lưỡng dụng sang Nhật Bản, bao gồm đất hiếm và thiết bị điện tử. Và trong khi bà Takaichi vẫn giữ vững lập trường, câu hỏi đặt ra là bà có thể làm được điều đó trong bao lâu nếu Trung Quốc tiếp tục leo thang và Washington vẫn đứng ngoài cuộc.
Binh sĩ Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc bắn tên lửa lên không trung trong cuộc tập trận quân sự trên đảo Bình Tân, tỉnh Phúc Kiến, miền đông Trung Quốc, điểm gần Đài Loan nhất, vào ngày 30/12/2025. Adek Berry / AFP qua Getty Images.
Nhật Bản không phải là đối tác duy nhất nhận được sự im lặng từ chính quyền Trump. Cuối tháng 12 năm 2025, Đài Loan tuyên bố gói vũ khí hổ trợ kỷ lục từ Mỹ trị gia 11,1 tỷ đô la, tạo cớ cho Bắc Kinh chứng minh rằng sự hợp tác như vậy đi kèm với một cái giá nhất định. Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đã đáp trả bằng cuộc tập trận lớn nhất trong khu vực kể từ năm 2022, lần đầu tiên bắn tên lửa vào vùng tiếp giáp trên biển của Đài Loan và lộ liểu diễn tập cách ngăn chặn lực lượng nước ngoài đến viện trợ cho hòn đảo này.
Mô hình đe dọa của PLA (Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc) hiện đã không thể nhầm lẫn: Mỗi cuộc tập trận lớn đều thu hẹp vùng đệm chung quanh hòn đảo, bình thường hóa các hoạt động quân sự gần bờ biển Đài Loan hơn và nâng cao tiêu chuẩn mà Bắc Kinh coi là thường lệ - dần dần làm xói mòn không gian địa lý và tâm lý chung quanh Đài Loan, vốn đã giữ gìn hòa bình trong nhiều thập kỷ.
Một binh sĩ trinh sát Đài Loan điều khiển một máy bay không người lái do thám trong một cuộc tập trận sâu, mô phỏng cách kềm chế các lực lượng xâm lược tiến vào ngoại ô Đài Trung, Đài Loan, vào ngày 16 tháng 7 năm 2025. Daniel Ceng / Anadolu qua Getty Images.
Người ta hẳn sẽ nghĩ rằng điều này sẽ gây lo ngại cho chính quyền Trump, khi mà chỉ vài tuần trước đó Mỹ đã công bố Chiến lược An ninh Quốc gia, trong đó tái khẳng định lập trường lâu nay rằng “Hoa Kỳ không ủng hộ bất kỳ sự thay đổi đơn phương nào đối với hiện trạng ở eo biển Đài Loan”.
Thay vào đó, Trump gạt bỏ những lo ngại về việc Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc diễn tập phong tỏa Đài Loan, nói với các phóng viên rằng, “Họ đã tiến hành các cuộc tập trận hải quân trong khu vực đó suốt 20 năm qua.” Điều này trái ngược hoàn toàn với các nước dân chủ trên khắp thế giới đã lên án các hoạt động nguy hiểm của Trung Quốc. Trong một bài đăng đáng chú ý trên mạng xã hội, Bộ Ngoại giao Đài Loan đã cảm ơn Liên minh châu Âu và sáu quốc gia đối tác vì sự ủng hộ của họ, trong đó đáng chú ý là không có nhắc đến Hoa Kỳ. Chỉ sau tất cả những điều này, chính quyền Trump mới đưa ra phản hồi công khai, một lần nữa dưới hình thức một tuyên bố quanh co từ phó phát ngôn viên Bộ Ngoại giao. Kể từ đó, Lầu Năm Góc đã công bố Chiến lược Quốc phòng Quốc gia mới mà không hề đề cập đến Đài Loan.
Thông điệp gửi đến thế giới là không thể nhầm lẫn: Ngay cả những đồng minh đang tăng chi tiêu quốc phòng, gánh vác nhiều trách nhiệm hơn cho việc phòng thủ của chính mình và kiên quyết chống lại sự ép buộc của Bắc Kinh cũng đang bị Hoa Kỳ bỏ mặc tự xoay xở.
Nếu tình trạng này tiếp diễn, Washington sẽ phải gánh chịu hậu quả. Sự im lặng của nhóm ông Trump gây ảnh hưởng sâu sắc đến chính trường nội bộ của các đồng minh, tiếp thêm sức mạnh cho những tiếng nói phản đối liên minh và tiếp thêm sức mạnh cho những người ủng hộ việc thỏa hiệp với Trung Quốc. Điều này có nguy cơ dẫn đến việc nhiều đồng minh của Mỹ ồ ạt chạy sang Bắc Kinh. Chuyến thăm đầy thiện chí của Thủ tướng Canada Mark Carney tới Trung Quốc vào giữa tháng Giêng nên là lời cảnh tỉnh cho Washington. Nếu Hoa Kỳ không còn là đối tác như trước đây, thì họ phải chuẩn bị sẵn sàng để đạt được thỏa thuận với ông Tập Cận Bình.
Thứ hai, trong khi chính quyền Trump tiếp tục gây áp lực lên Nhật Bản và Đài Loan để họ chi tiêu nhiều hơn cho quốc phòng, sự thờ ơ này từ phía Washington chỉ làm tăng khả năng các đồng minh sẽ theo đuổi quyền tự chủ lớn hơn bằng những cách không phù hợp với lợi ích của Hoa Kỳ.
Có lẽ họ sẽ có năng lực hơn, nhưng không nhất thiết theo những cách có lợi cho Hoa Kỳ. Loại sức mạnh mà không có ảnh hưởng đó có thể biểu hiện dưới nhiều hình thức, bao gồm cả việc giảm hợp tác trong lĩnh vực công nghiệp quốc phòng, trong đó các đồng minh theo đuổi sự tự túc và đầu tư vào các nền tảng quan trọng cho năng lực của Hoa Kỳ mang tính dư thừa – thay vì bổ sung. Kết quả là sức mạnh tập thể của các liên minh của Washington sẽ bị suy giảm, bất chấp việc các đối tác của họ mạnh lên một cách riêng lẻ.
Cuối cùng, và có lẽ tinh tế hơn, cùng với sự hoài nghi ngày càng tăng ở các thủ đô trong khu vực, các đồng minh sẽ ít mạo hiểm hơn trong việc đầu tư vào các sáng kiến liên minh to lớn, so với vài năm qua—trong bối cảnh sự tăng cường sức mạnh quân sự nhanh chóng của Trung Quốc đòi hỏi sự linh hoạt của các liên minh nhiều hơn là chỉ duy trì hiện trạng. Điều này sẽ tạo nên một cuộc khủng hoảng do bỏ sót, ngay cả khi có cảm nhận về sự liên tục. Sự kết hợp các xu hướng này có thể làm suy yếu nghiêm trọng ảnh hưởng của Mỹ ở châu Á.
Thành công của Bắc Kinh trong việc lợi dụng ông Trump vừa ấn tượng vừa nguy hiểm. Trung Quốc đang đẩy mạnh chiến lược chia rẽ Hoa Kỳ với các đồng minh châu Á, đồng thời vuốt ve "cái tôi" của tổng thống và đưa ra những lời hứa hẹn kinh tế vừa đủ để chính quyền Trung Quốc tiếp tục muốn nhiều hơn nữa. Ông Trump dự kiến sẽ thăm Trung Quốc vào mùa xuân này, ca ngợi "mối quan hệ tuyệt vời" của ông với ông Tập Cận Bình và ngày càng nói nhiều về một liên minh cường quốc "G2"; trong đó Hoa Kỳ và Trung Quốc ký kết các thỏa thuận mà không cần sự tham gia của các nước khác.
Trong chuyến thăm Bắc Kinh sắp tới, thỏa thuận thương mại của Trump khó có thể giải quyết bất kỳ vấn đề căn bản nào liên quan đến các hoạt động kinh tế có vấn đề của Trung Quốc. Thay vào đó, Tập Cận Bình có thể sẽ đạt được điều ông ta muốn bằng cách cam kết mua thêm nông sản để đổi lấy việc giảm thuế quan của Mỹ, và có thể là những nhượng bộ hơn nữa về kiểm soát xuất khẩu. Theo báo cáo, chính quyền Trump thậm chí đang xem xét thay đổi 'chính sách tuyên bố' của Hoa Kỳ về Đài Loan để làm hài lòng Bắc Kinh hơn nữa. Trong thế giới phức tạp về mặt ngữ nghĩa của chính sách đối với Đài Loan, mỗi từ đều quan trọng, và kiểu nhượng bộ này có thể gây ra những hậu quả sâu rộng.
Làm như vậy sẽ tiềm ẩn nguy cơ gây ra một loạt hậu quả hoàn toàn trái ngược với lợi ích của Mỹ, bao gồm cả những lợi ích mà chính quyền Trump theo đuổi. Những hành động nhượng bộ tiếp theo đối với Bắc Kinh—ngay cả dưới hình thức những thay đổi nhỏ đối với chính sách lâu nay, chẳng hạn như xử dụng ngôn ngữ rằng Hoa Kỳ “phản đối” (thay vì “không ủng hộ” như trước đây) nền độc lập của Đài Loan—sẽ báo hiệu cho Đài Bắc rằng Washington không còn là một đồng minh đáng tin cậy nữa, và không ai nên mong đợi sự hỗ trợ từ quân đội Mỹ nếu tình hình trở nên căng thẳng. Chính trị Đài Loan sẽ tiếp tục bị định hình bởi sự hoài nghi độc hại này, làm suy yếu sự ủng hộ đối với chi tiêu quốc phòng của đảo quốc này và củng cố các nhà lãnh đạo Đài loan chủ trương nhượng bộ trước áp lực của Trung Quốc.
Thông điệp cũng rõ ràng không kém đối với các đồng minh như Nhật Bản: cam kết của Mỹ chỉ là tạm thời, và tuân theo những lời kêu gọi của Mỹ là điều dại dột. Có ai ngạc nhiên khi giờ đây ở Tokyo lại có những cuộc thảo luận – điều từng không thể tưởng tượng nổi – về nhu cầu sở hữu vũ khí hạt nhân của riêng Nhật Bản? Điều này phản ánh một tâm lý ngày càng gia tăng ở Nhật Bản, tương tự như lời kêu gọi chủ quyền lớn hơn trong giới quốc phòng của châu Âu. Điều này không có nghĩa là sự chấm dứt hoàn toàn liên minh Mỹ-Nhật, mà là một lực ly tâm báo hiệu một Nhật Bản tự chủ hơn vào đúng thời điểm mà Hoa Kỳ cần thúc đẩy sự hội nhập và khả năng tương tác mạnh mẽ hơn với các đồng minh hàng đầu của mình ở châu Á.
Ông Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình bắt tay sau cuộc gặp ở Busan, Hàn Quốc, vào ngày 30/10/2025. Hình ảnh Andrew Harnik / Getty.
May mắn thay, với việc ông Trump dự kiến sẽ đến Trung Quốc vào tháng Tư, Quốc hội Hoa Kỳ vẫn còn thời gian để hành động. Các nhà lãnh đạo tại Quốc hội nên bắt đầu bằng việc chính thức tái khẳng định trên cơ sở lưỡng đảng Đạo luật Quan hệ Đài Loan và các yếu tố quan trọng khác trong chính sách hiện hành đối với Đài Loan. Xét cho cùng, chính Quốc hội đã đưa ra Đạo luật Quan hệ Đài Loan sau khi Hoa Kỳ chuyển đổi quan hệ ngoại giao sang Trung Quốc, điều này mang lại cho các nhà lãnh đạo Quốc hội một vai trò quan trọng cả trong vị thế của Đài Loan và sự ổn định của khu vực.
Thứ hai, khi bà Takaichi đến thăm Washington vào tháng 3, các lãnh đạo Quốc hội từ cả hai đảng nên cùng gặp bà, thông qua một nghị quyết lên án sự ép buộc của Trung Quốc và đưa ra một tuyên bố kêu gọi ông Trump làm điều tương tự khi ông đến thăm Bắc Kinh. Đằng sau hậu trường, Quốc hội cũng nên thúc đẩy chính quyền làm nhiều hơn nữa để giúp Nhật Bản quản lý những hậu quả kinh tế do áp lực từ Bắc Kinh gây ra. Việc duy trì các phái đoàn Quốc hội đến Tokyo, Đài Bắc và các thủ đô quan trọng khác ở châu Á nên là ưu tiên hàng đầu trong năm 2026, ngay cả trong bối cảnh nhiều cuộc khủng hoảng trong chính sách đối ngoại đang diễn ra trên toàn cầu.
Thứ ba, các nhà lãnh đạo tại Quốc hội nên giả định rằng tổng thống sẽ tiếp tục có ý định bán đứng Đài Loan và các đồng minh khác. Họ nên dựa trên Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng năm 2026 bằng cách yêu cầu chính quyền báo cáo về việc thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ của mình theo Đạo luật Quan hệ Đài Loan và chính sách Đài Loan rộng hơn, bao gồm việc tổ chức các cuộc đối thoại quốc phòng thường xuyên, duy trì và mở rộng các chương trình huấn luyện hiện có, và định kỳ cung cấp các gói bán vũ khí mới có quy mô lớn phù hợp với nhu cầu của Đài Loan. Ủy ban Quân sự Thượng viện và Hạ viện cũng nên tổ chức các phiên điều trần thường xuyên để giám sát một cách nhất quán.
Cuối cùng, các nhà lãnh đạo Quốc hội phải bảo đảm rằng Hoa Kỳ quay trở lại cách tiếp cận “toàn diện” đối với viện trợ an ninh ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Mùa thu năm ngoái, chính quyền đã từ chối chi tiêu khoản tiền theo đạo luật thẩm quyền tự rút của tổng thống mà Quốc hội đã phân bổ, dẫn đến việc cắt giảm 400 triệu đô la viện trợ cho Đài Loan. Quốc hội nên tiếp tục tài trợ cho các sáng kiến này và làm rõ rằng việc không thực hiện là không thể chấp nhận được, đặc biệt là khi việc tăng cường sức mạnh quân sự của Đài Loan là điều bắt buộc để bảo vệ binh lính và lợi ích của Hoa Kỳ.
Việc ông Trump dễ dàng bỏ rơi các đối tác của Mỹ ở châu Á cần phải là lời cảnh tỉnh mạnh mẽ để Quốc hội khẳng định vai trò của mình. Vẫn còn thời gian để đưa chính sách của Mỹ trở lại đúng hướng, nhưng điều đó đòi hỏi tính cấp bách và sự đồng thuận lưỡng đảng để khẳng định các mục tiêu lâu dài của Mỹ. Nếu không có sự thay đổi nhanh chóng, Trung Quốc đang trên đà giành được những thắng lợi lịch sử vào năm 2026. Điều đó không có lợi cho ai ngoài Bắc Kinh.
---------------------
# Mira Rapp-Hooper là đối tác tại Tập đoàn Châu Á và là thành viên thỉnh giảng cao cấp tại Viện Brookings. Bà là giám đốc cấp cao về Đông Á và Châu Đại Dương tại Hội đồng An ninh Quốc gia của Nhà Trắng từ năm 2023-2025.
# Ely Ratner là hiệu trưởng tại Sáng kiến Marathon. Ông từng là trợ lý bộ trưởng quốc phòng phụ trách các vấn đề an ninh Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương từ năm 2021-2025.
_ Trần HSa lược dịch từ Foreign Policy.... 30/1/2026.





